‘Càng khó càng thích’ và một lựa chọn khác biệt
Những ngày cuối năm, PV VietNamNet có dịp trò chuyện cùng Thạc sĩ, bác sĩ Phạm Văn Phúc (sinh năm 1990), Phó Giám đốc Trung tâm Hồi sức tích cực, Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương, để lắng nghe câu chuyện về hành trình làm nghề của một bác sĩ trẻ đã dành trọn thanh xuân cho ICU (Trung tâm Hồi sức tích cực).
Sinh ra và lớn lên tại Nghệ An, từ nhỏ bác sĩ Phúc đã có một “tính cách rất lạ”: Càng khó càng thích. Giải một bài toán hóc búa mang lại cho anh niềm vui đặc biệt. Có lẽ chính điều đó đã dẫn anh đến giảng đường Đại học Y Hà Nội và trở thành thủ khoa đầu vào với số điểm gần như tuyệt đối.

Những năm tháng học tập tại trường y, mỗi lần đi lâm sàng, anh luôn bị “hút” về Khoa Cấp cứu. Ở đó, anh vừa được trực tiếp cứu người, vừa tiếp cận những thiết bị, kỹ thuật y học hiện đại nhất. Cảm giác đứng trước sinh – tử, nơi từng giây phút đều có ý nghĩa, khiến anh say mê.
Tốt nghiệp bác sĩ đa khoa, khi nhiều bạn bè chọn những chuyên ngành “hot” như thẩm mỹ, da liễu, bác sĩ Phúc không ngần ngại bước vào lĩnh vực truyền nhiễm – một chuyên ngành vất vả, áp lực cao và tiềm ẩn nguy cơ phơi nhiễm. Với anh, đó không phải là sự liều lĩnh mà là lựa chọn có chủ đích của một người đam mê thử thách.
Hoàn thành chương trình nội trú, bác sĩ Phúc tiếp tục chọn Khoa Hồi sức tích cực, nơi tiếp nhận những ca bệnh nặng nhất. Ở đây, bác sĩ không chỉ cần kiến thức vững vàng mà còn phải có tinh thần thép, sự tỉnh táo tuyệt đối và trách nhiệm nặng nề trên từng quyết định.
“Nghề chọn người thôi”, anh thường cười khi được hỏi vì sao không chọn một con đường nhẹ nhàng hơn.
Nhưng với bác sĩ Phúc, đó không chỉ là nghề mà là sứ mệnh. Một sứ mệnh anh đã và đang theo đuổi bằng cả trí tuệ, đôi tay và trái tim của mình, để níu giữ từng sinh mạng trước lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết.
ICU – nơi không có chỗ cho sai lầm
Theo bác sĩ Phúc, ICU là nơi không có chỗ cho sai lầm. Một quyết định chậm trễ hay một phán đoán thiếu chính xác có thể đánh đổi bằng cả một mạng người. Những ca trực kéo dài thâu đêm, những giấc ngủ chập chờn trên chiếc ghế đặt vội trong góc phòng bệnh, rồi lại bật dậy khi chuông báo động vang lên – đó là nhịp sống quen thuộc của bác sĩ hồi sức.
Trong lĩnh vực này, các bác sĩ được tiếp cận và làm chủ nhiều kỹ thuật hiện đại như ECMO, lọc máu, hạ thân nhiệt… Tính cách cầu toàn, tỉ mẩn giúp bác sĩ Phúc cảm thấy mình hợp với ICU, nơi từng thao tác nhỏ nhất cũng phải chính xác tuyệt đối. Sau hơn 10 năm gắn bó, anh tự nhận: “ICU đúng là dành cho tôi”.

Những năm đầu mới ra trường, khối lượng kiến thức khổng lồ từng khiến anh choáng ngợp. Nhưng anh chọn cách học mỗi ngày, học từ sách vở, từ đồng nghiệp đi trước và cả từ chính bệnh nhân của mình.
Ca bệnh khiến bác sĩ Phúc nhớ nhất là người đàn ông 50 tuổi làm nghề lái xe, bị viêm phổi nặng, điều trị suốt 3 tháng tại ICU. Ba tháng các y bác sĩ kiên trì theo sát 24/7 và khoảnh khắc bệnh nhân ra viện trong niềm vui vỡ òa của gia đình cũng là lúc cả ê-kíp ICU thở phào nhẹ nhõm. Đến nay, bệnh nhân vẫn giữ liên lạc với bác sĩ – món quà tinh thần vô giá của người làm nghề.
Hay như ca bệnh Covid-19 đầu năm 2020 của cặp vợ chồng người Anh. Người chồng 74 tuổi, có tiền sử ung thư máu, từng rơi vào suy hô hấp nặng. Sau hơn một tuần điều trị tích cực, ông hồi phục và xuất viện an toàn. Nhiều năm sau, mỗi lần sang Việt Nam thăm con, ông bà vẫn ghé thăm các bác sĩ đã cứu sống mình.
Với bác sĩ Phúc, đó là những “món quà vô giá” anh gom nhặt trên hành trình làm nghề.
Mỗi sáng sớm, khi nhiều người bắt đầu một ngày làm việc mới, cũng là lúc bác sĩ Phúc rời bệnh viện sau ca trực đêm. Anh trở về trong tiếng gà gáy, đôi mắt còn mệt mỏi nhưng lòng thanh thản.
Bởi với anh, nghề y không chỉ là công việc mà là một cuộc chiến thầm lặng, bền bỉ và đầy ý nghĩa – nơi mỗi sinh mạng được cứu sống chính là khởi đầu của một niềm vui trọn vẹn, nhất là trong những ngày đầu năm mới.





















