Ba loại cây thường được nhắc đến nhiều nhất là cây lựu, cây hoè và cây ngân hạnh (bạch quả). Điều đáng nói là mỗi loại cây không chỉ dừng ở ý nghĩa “trấn trạch” mà còn đại diện cho những giá trị nền tảng giúp một gia đình duy trì sự ổn định, phát triển bền vững qua nhiều thế hệ.
Cây lựu: Nhà có người, có của
Cây lựu được nhiều gia đình chọn trồng trước sân hoặc trong vườn không chỉ vì ý nghĩa mà còn bởi đây là loại cây dễ sống, ít kén đất và cho quả đều hằng năm.

Lựu có thể trồng bằng hạt hoặc chiết cành, sau khoảng 2-3 năm đã bắt đầu cho quả, càng về sau càng sai trái nếu được chăm sóc đúng cách.
Quả lựu khi chín có vỏ dày, hạt mọng, màu đỏ tươi, ăn ngọt hoặc chua nhẹ, vừa dùng làm trái cây, vừa có thể làm thuốc trong dân gian.
Đặc biệt, một quả lựu thường có rất nhiều hạt, mọc chặt vào nhau, tạo cảm giác “đông”, “đầy” nên từ lâu được xem là biểu tượng của sự sum họp và thịnh vượng.
Trong đời sống xưa, nhà nào có cây lựu sai quả thường được coi là nhà “có người, có của”: có nhân lực lao động, có lương thực bổ sung theo mùa. Lựu lại là cây rụng lá theo chu kỳ, mỗi năm đều ra hoa, đậu quả mới, nên gắn với hình ảnh sinh sôi và tiếp nối.
Ngày nay, lựu vẫn được ưa chuộng trong không gian nhà ở nhờ tán gọn, ít rụng rác, có thể trồng cả ngoài đất lẫn trong chậu lớn. Cây ra hoa đỏ vào mùa hè, kết quả vào cuối hè – đầu thu, tạo điểm nhấn cảnh quan rõ rệt mà không đòi hỏi chăm sóc cầu kỳ.
Cây hòe: Biểu tượng học vấn và con đường tri thức
Trong đời sống truyền thống Á Đông, cây hòe gắn liền với hình ảnh khoa cử và con đường công danh.
Từ chữ “hòe” thường được liên hệ với “khôi”, “khoa”, loài cây này vì thế hay xuất hiện trong sân các gia đình coi trọng việc học như một cách gửi gắm kỳ vọng vào sự tiến thân bằng chữ nghĩa của con cháu.

Không chỉ mang ý nghĩa biểu trưng, cây hòe còn có dáng phát triển chậm, thân gỗ chắc, tán lá rộng và bền, phần nào phản ánh quy luật tích lũy của tri thức: cần thời gian, sự kiên trì và nền nếp lâu dài.
Trong nhiều ngôi nhà cổ, hòe không phải là cây phô trương nhưng lại hiện diện bền bỉ, giống như việc học không ồn ào song có sức nâng đỡ số phận con người về lâu dài.
Nhìn trong bối cảnh hiện đại, cây hòe có thể xem là biểu tượng của “nền tảng học vấn” trong mỗi gia đình: một môi trường coi trọng giáo dục, khuyến khích đọc sách, rèn kỷ luật và ý thức tự học.
Cây ngân hạnh: Tư duy tích lũy
Nếu lựu gắn với sự đông đủ, hòe gắn với học hành thì cây ngân hạnh (bạch quả) thường được nhắc đến như hình ảnh của sự bền bỉ và tích lũy lâu dài.
Đây là loài cây sinh trưởng chậm, những năm đầu gần như không thay đổi nhiều về hình dáng nhưng càng về sau thân cây càng lớn, tán rộng và sức sống rất ổn định.

Ngân hạnh nổi tiếng với tuổi thọ cao, ít sâu bệnh, chịu được điều kiện môi trường khắc nghiệt. Ở nhiều nước châu Á, không hiếm những cây ngân hạnh vài trăm năm tuổi vẫn sinh trưởng tốt, cho lá và quả đều đặn.
Chính đặc điểm “chậm nhưng chắc” này khiến ngân hạnh thường được trồng ở đền chùa, khuôn viên lớn, những nơi cần cây lâu năm, ít phải thay thế.
Vào mùa thu, lá ngân hạnh chuyển sang màu vàng rực, rụng đồng loạt tạo thành thảm lá đẹp mắt. Với nhiều gia đình, hình ảnh ấy gợi cảm giác đủ đầy, tròn vẹn theo chu kỳ tự nhiên: cây không vội lớn, không cho quả sớm, nhưng đến lúc thì cho rất đều và bền.
Trong đời sống hiện đại, cây ngân hạnh thường được nhắc đến như một hình ảnh gần gũi với cách tích lũy tài sản dài hạn: không nóng vội, không “được ăn cả ngã về không”. Thay vào đó là cách làm ăn chậm rãi, kiểm soát rủi ro, coi trọng sự ổn định hơn là lợi nhuận nhất thời.
Theo Baidu



















