Những ngày sống giữa lằn ranh sinh – tử
Anh Vũ Văn Đồng (42 tuổi, trú tại Quảng Ninh) vốn là một người năng động, yêu thể thao.
Đầu năm 2021, anh xuất hiện những dấu hiệu bất thường như mệt mỏi kéo dài, hụt hơi, làn da dần chuyển vàng. Ban đầu, anh nghĩ chỉ là cảm cúm thông thường nên tự mua thuốc uống. Nhưng tình trạng không những không cải thiện mà ngày càng nặng hơn. Anh đến bệnh viện khám và nhận kết quả: bạch cầu cấp – một dạng ung thư máu nguy hiểm.
Anh Đồng nhớ lại buổi chiều hôm nhận tin dữ, vợ mang cơm vào viện. Anh ngồi ăn lặng lẽ, không nói một lời. Bất chợt, nước mắt trào ra, rơi xuống cặp lồng nhỏ đựng cơm. Anh vừa ăn vừa lau nước mắt, cố giấu đi cảm xúc để vợ không nhận ra.
Nhưng cuối cùng, vợ anh đã biết. Đêm hôm ấy, chị khóc rất nhiều nhưng khi đứng cạnh chồng, vẫn cố giữ bình tĩnh để làm điểm tựa.
Nghĩ tới ung thư máu là nỗi sợ hãi, hoang mang bao trùm cả gia đình anh Đồng. Người đàn ông trẻ đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất là cái chết, anh còn dặn dò vợ con, chuẩn bị cho hành trình đi xa mãi mãi của mình.


Bắt đầu từ tháng 5/2021, vợ chồng anh gói ghém quần áo lên Hà Nội và vào Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, bắt đầu hành trình điều trị đầy thử thách.
Sáu đợt hóa chất liên tiếp khiến cơ thể anh kiệt quệ. Có những ngày, chỉ cần đi vài bước cũng khiến anh choáng váng vì thiếu máu. Nhưng nỗi đau thể xác vẫn chưa phải điều ám ảnh nhất.
Trong phòng bệnh, anh chứng kiến nhiều bệnh nhân cùng điều trị lần lượt ra đi. Sự mất mát diễn ra lặng lẽ nhưng đủ khiến bất kỳ ai cũng phải đối diện với nỗi sợ sâu thẳm.
“Sống trong viện, điều khó khăn nhất là cảm giác cái chết luôn ở rất gần. Có những người nay bên cạnh, ngày mai đã không còn”, anh nói.
Chính những khoảnh khắc ấy khiến anh vừa sợ hãi vừa thêm quyết tâm. Anh hiểu rằng, nếu không tự kéo mình đứng dậy, sẽ không còn cơ hội quay về.
Năm đó, dịch Covid-19 bùng phát khiến việc điều trị càng thêm gian nan. Dù vậy, vợ anh vẫn luôn ở bên, chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho chồng.
Một lần anh gọi điện về nhà, con gái hỏi: “Bố ơi, bao giờ bố khỏi bệnh để về chơi với con?”. Câu hỏi giản dị ấy khiến anh lặng người. Anh nhận ra, phía sau cánh cửa phòng bệnh không chỉ là cuộc chiến của riêng mình mà còn là niềm chờ đợi của những người thân yêu.
Từ đó, anh đặt ra mục tiêu rất nhỏ: mỗi ngày cố gắng thêm một chút. Ăn thêm vài thìa cháo, ngồi dậy lâu hơn, đi thêm vài bước. Những tiến bộ tưởng chừng nhỏ bé ấy lại là từng bước đưa anh tiến gần hơn đến ngày trở về.
Phép màu từ con gái
Từ khi bị bệnh, hai vợ chồng anh đã quyết tâm phải ghép tủy. Điều kỳ diệu đã xảy ra khi con gái anh có tế bào gốc phù hợp cho bố. Năm 2022, hai cha con bước vào phòng ghép tế bào gốc khi đó cô bé mới 13 tuổi.
Tuy nhiên, hành trình ghép tủy với anh như cuộc chiến sống còn khi liên tiếp có biến chứng: suy gan, suy thận, viêm bàng quang, phù đa tạng… Những cơn đau dồn dập khiến anh không thể ăn uống, nhiều lúc tưởng như không thể vượt qua. Có lúc anh tưởng nghĩ mình phải chào tạm biệt thế giới này.
Suốt hơn 3 tháng 10 ngày, các bác sĩ kiên trì theo dõi từng thay đổi nhỏ còn vợ anh Đồng gần như thức trắng đêm để chăm sóc. Có những thời điểm, cả gia đình chỉ biết nắm tay nhau, đặt niềm tin vào một phép màu. Một ngày, kỳ tích đã đến, các chỉ số dần cải thiện, cơ thể bắt đầu hồi phục.

Ngày xuất viện, anh Đồng vẫn rất yếu, đi vài bước đã thở dốc nhưng anh không chấp nhận dừng lại. Anh bắt đầu bằng việc đi bộ, rồi đạp xe, sau đó là chạy bộ.
Tháng 3/2023, anh thử chạy 400m đầu tiên. Chỉ vài tháng sau, người đàn ông từng kiệt quệ vì hóa chất đã hoàn thành cự ly marathon 42 km – hành trình mà trước đó anh chưa từng nghĩ mình có thể làm được.
Sau biến cố, anh thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Anh sống chậm hơn, trân trọng gia đình hơn.
Anh cũng thường xuyên quay lại bệnh viện, động viên những bệnh nhân đang điều trị. Trải qua cửa tử của ung thư máu, anh Đồng đúc kết để vượt qua ung thư cần nhiều yếu tố từ ý chí cá nhân, sự đồng hành của gia đình đến sự tận tâm của đội ngũ y bác sĩ và cả điều kiện kinh tế.













