Tiến sĩ Ngô Đức Phương, Viện trưởng Viện Khoa học thuốc nam cho biết, loài cây này mọc dại khắp nơi, từ dọc đường làng, ven bờ ruộng, quanh sân trường cho đến những vùng đồi đất khô sỏi đá. Ngày trước, trẻ con thường bẻ những quả keo giậu còn non để làm đồ chơi, lúc quả đã già và khô thì tách lấy hạt bên trong để ăn trực tiếp hoặc rang lên.
Ngoài ra, keo giậu còn là một loài cây đa mục đích. Tại nhiều vùng quê, người dân hái đọt non và hạt non làm rau ăn. Lá non của cây cũng là nguồn thức ăn giàu protein dành cho gia súc như dê, bò, cừu và thỏ.
Không riêng Việt Nam, ở nhiều quốc gia như Mexico, Indonesia, Philippines hay Thái Lan, đọt và hạt non của cây keo giậu được sử dụng phổ biến trong ẩm thực sau khi luộc hoặc nấu chín.
Dưới góc nhìn khoa học, lá và hạt keo giậu chứa hàm lượng khá cao protein, các acid amin, flavonoid cùng các hợp chất phenolic.
Một số nghiên cứu hiện đại ghi nhận chiết xuất từ loài cây này có hoạt tính chống oxy hóa, chống viêm và kháng khuẩn ở mức độ nhất định.
Trong y học dân gian, một số tài liệu ghi chép lại việc dùng lá, vỏ thân hoặc hạt keo giậu trong các bài thuốc hỗ trợ điều trị đau nhức, tẩy giun sán hoặc chữa viêm ngoài da.
Tuy nhiên, Tiến sĩ Phương lưu ý, keo giậu chỉ được xem là thực phẩm mang tính thưởng thức ở một số địa phương chứ không phải là loại rau ăn hằng ngày. Đồng thời, các ứng dụng trị bệnh dân gian của cây vẫn chưa có nhiều bằng chứng lâm sàng rõ ràng, người dân tuyệt đối không tự ý sử dụng keo giậu như một vị thuốc điều trị bệnh.

Không chỉ là một gia vị quen thuộc trong căn bếp, hương thảo còn được coi là “thảo dược vàng” hỗ trợ cải thiện trí nhớ, kiểm soát đường huyết và kích thích mọc tóc.

Không chỉ là thực phẩm, hạt ý dĩ còn được dùng như vị thuốc quý hỗ trợ người mắc các bệnh tiểu đường, viêm đa khớp…

Không chỉ được biết đến với công dụng lợi tiểu, hỗ trợ các bệnh lý về đường tiết niệu, cây cối xay còn xuất hiện phổ biến trong nhiều bài thuốc dân gian cải thiện tình trạng ù tai, nghe kém.

















