“Arsenal đá chán ngắt” Đó là lời chê mà Mikel Arteta và các học trò phải nghe suốt phần lớn mùa này, khi nhiều khán giả trung lập và fan của các đội đối thủ than phiền rằng sân Emirates thiếu hẳn sự phấn khích. Paul Scholes thậm chí còn nói Arsenal sẽ là đội bóng nhàm chán nhất từng vô địch Premier League.
![]() |
Không ai có thể bảo Scholes hay những người khác phải cảm nhận bóng đá theo cách nào. Cái đẹp nằm ở mắt người xem. Họ có quyền nghĩ vậy và cũng công bằng khi nói rằng nhiều trận của Arsenal thường thiếu kịch tính theo kiểu đôi công liên tục.
Vấn đề nằm ở chỗ có một gợi ý rằng Arsenal là thủ phạm khiến trận đấu tẻ nhạt. Từ các lời chê này, người ta suy ra rằng Arteta chủ động “muốn” những trận cầu nhạt nhẽo, nơi kết quả được định đoạt bởi một pha bóng cố định.
Nói thẳng ra, kiểu buộc tội đó vô lý. Arteta sẽ vui biết bao nếu Bukayo Saka được lao vào hậu vệ trái đối phương trong thế một chọi một, làm khán giả phát cuồng vì tốc độ và kỹ thuật. Arteta sẽ vui biết bao nếu Martin Ødegaard được thong dong trong một tuyến giữa rộng mở khiến người xem trầm trồ về độ tinh tế qua các đường chuyền. Arteta sẽ vui biết bao nếu Gabriel Martinelli thường xuyên có khoảng trống phía sau hàng thủ đối phương để bứt tốc, lao vào không gian và đánh bại thủ môn.
Lý do những điều đó không xảy ra tuần nào cũng có là vì đối thủ của Arsenal không cho phép nó xảy ra. Gần như mọi đội ở Premier League khi gặp Arsenal đều chọn cùng một cách tiếp cận chiến thuật: co cụm ở phần sân nhà, nhét gần như toàn bộ cầu thủ không phải thủ môn xuống sau bóng, khóa chặt khoảng trống và bóp nghẹt trận đấu, khiến nó không thể trở thành một cuộc so tài trôi chảy.
Ba mùa gần đây, Arsenal xét về thống kê là đội khoan “low block” nhiều hơn bất kỳ CLB Premier League nào. Đối thủ đơn giản là không dám đấu Arsenal theo đúng sở trường của họ.
![]() |
Ngay cả Manchester City của Guardiola, đội vốn nổi tiếng ưu tiên kiểm soát bóng cũng quyết định không đá ăn miếng trả miếng với Arsenal. Khi hai đội gặp nhau vào tháng 9, City lùi sâu và chỉ cầm 33% bóng, mức thấp nhất của một đội do Guardiola dẫn dắt trong toàn bộ sự nghiệp huấn luyện của ông.
Bằng chứng rõ nhất cho lập luận này là Arsenal lại rất cuốn hút ở Champions League mùa này, ghi nhiều bàn nhất giải. Các đối thủ ở châu Âu nhìn chung chơi cởi mở và mạo hiểm hơn so với Premier League và thế là người xem trung lập được “hưởng lợi”. Những trận Arsenal gặp Bayern Munich và Inter Milan, hai đội đang dẫn đầu Bundesliga và Serie A, tạo ra màn giải trí tuyệt vời.
Đáng buồn cho những ai muốn Premier League có nhiều trận đôi công hơn, các trận ở châu Âu cũng đem lại cái cớ hoàn hảo để những đối thủ tại giải quốc nội “đổ bê tông” ở Emirates. Bayern và Inter đã thách thức Arsenal, cố pressing cao và triển khai bóng từ tuyến dưới, rồi cả hai đều bị vùi dập 3-1.
Vì thế cũng chẳng lạ khi Wolves hay West Ham không muốn “mở” trận đấu trước đội của Arteta. Nói cách khác, đối thủ của Arsenal muốn một trận nhàm chán vì họ hiểu rằng một trận hấp dẫn, cởi mở gần như chắc chắn sẽ dẫn tới chiến thắng dễ dàng cho Arsenal.
Trong lăng kính đó, khả năng đá phạt của Arsenal cần được nhìn nhận đúng. Một phần lý do họ ghi nhiều bàn từ tình huống cố định là vì họ kiếm được rất nhiều quả phạt góc và đá phạt, do đối phương đứng sát khung thành của họ quá lâu. Arsenal đã được hưởng 153 quả phạt góc mùa này, chỉ kém Newcastle United trước loạt trận giữa tuần.
Thực tế, kình địch cùng thành phố Tottenham Hotspur còn hiệu quả hơn ở các tình huống phạt góc tấn công. Trước loạt trận giữa tuần, Spurs ghi một bàn mỗi 10,5 quả phạt góc, còn Arsenal là 10,9. Arsenal có nhiều bàn từ phạt góc hơn, 14 so với 12 của Tottenham, không phải vì họ giỏi hơn, mà vì họ tạo ra nhiều phạt góc hơn.
![]() |
Sự lợi hại từ bóng chết của Arsenal là cách để chống lại những khối phòng ngự thấp vốn bóp nghẹt trận đấu: nếu không xuyên nổi hàng thủ lùi sâu bằng bóng sệt, họ sẽ làm điều đó bằng bóng bổng.
Không có nghĩa Arsenal muốn trận đấu trở nên hỗn loạn và hối hả như giai đoạn cuối thời Arsène Wenger rồi sau đó dưới Unai Emery. Họ không phải đội chuyên chuyển trạng thái kiểu Liverpool thời Jürgen Klopp. Arteta muốn kiểm soát bóng và kiểm soát khu vực. Cũng không có nghĩa tấn công bóng sống của Arsenal không thể cải thiện. Nhưng nói Arteta cố tình tìm kiếm những trận tẻ nhạt là hiểu sai căn bản về nguyên tắc tập thể và con người của CLB này.
Một trận đấu muốn hấp dẫn, thường cần hai đội sẵn sàng tấn công. Trong các trận có Arsenal, thường chỉ có một đội. Kết quả có thể nhàm chán với nhiều người xem nhưng đó không phải vấn đề của Arsenal và cũng không phải lỗi của họ. Gốc rễ không nằm ở sự kém cỏi của Arsenal mà nằm ở cách tiếp cận đầy sợ hãi của các đối thủ.
(Theo Telegraph)

Nhận định Brentford vs Arsenal nghiêng hẳn về phía đội khách, nhưng khi được chơi trên sân nhà Brentford không dễ chấp nhận thất bại.

Chia sẻ sau trận, Nico O’Reilly bày tỏ niềm hạnh phúc khi trở lại thi đấu sau chấn thương và giúp Man City giành chiến thắng trước Fulham. Tiền vệ trẻ này nhấn mạnh sự kiên trì của toàn đội trong cuộc đua vô địch.

Chia sẻ sau trận, trung vệ đội trưởng Virgil van Dijk đã bày tỏ niềm hạnh phúc khi Liverpool đã làm được điều mà Man City và Arsenal không làm được trên sân của Sunderland






















