Brazil, Canada và Na Uy đều cần những bàn thắng cực muộn để tiếp tục ở lại giải đấu. Morocco và Paraguay thì phải nhờ đến loạt sút luân lưu vào thế đường cùng để định đoạt số phận của họ. Và rồi Pháp ra trận.
Đội bóng được đánh giá cao nhất trong tất cả bước vào giải đấu này với tư cách ứng viên vô địch hàng đầu, và nhận định ấy chỉ càng được củng cố kể từ khi World Cup khởi tranh ba tuần trước. Màn trình diễn của Pháp ở vòng bảng, với thành tích toàn thắng cả ba trận, chỉ có Argentina và Mexico sánh được. Tổng cộng 10 bàn thắng của họ cũng chỉ ngang với Hà Lan và Đức, hai đội hiện đều đã bị loại.
Đây là màn trình diễn đáng sợ nhất của Pháp từ đầu giải, một màn tra tấn trước Thụy Điển, đội bóng có tới 7 cầu thủ thường xuyên thi đấu tại Premier League trong đội hình xuất phát. Trận đấu chứng kiến thêm hai bàn thắng của Kylian Mbappe, người hiện đã ghi nhiều bàn ở vòng knock-out World Cup hơn bất kỳ cầu thủ nào trong lịch sử giải đấu. Và trận đấu khép lại với hình ảnh HLV Didier Deschamps cúi đầu thán phục trước cậu học trò của mình. Pháp tung ra 25 cú sút về phía khung thành Thụy Điển, 12 trong số đó đi trúng đích.
![]() |
Cũng phải nói rằng Thụy Điển là đối thủ khá “dễ chịu”. Cách bố trí của HLV Graham Potter, với hai hàng ngang bốn người ở tuyến giữa và hàng thủ, đã trao cho Michael Olise khoảng không tự do rộng như cả New Jersey. Cầu thủ kiến thiết không thể cản nổi của Pháp được bao quanh bởi tốc độ và sự tinh quái của Ousmane Dembele bên cánh phải, Bradley Barcola bên cánh trái, cùng huyền thoại World Cup mang tên Mbappe ở trung lộ. Olise biến sân MetLife thành sân chơi riêng của mình.
Olise chơi bóng ngắn, bóng dài, chuyền một chạm ở góc này, xâu kim ở góc khác. Anh lùi xuống nhận bóng từ các trung vệ để mở đầu những pha tấn công của Pháp, rồi sau đó xuất hiện gần như khắp mặt sân. Khi thì bên trái, lúc bên phải, lúc lại phía sau hàng tiền vệ Thụy Điển và đôi khi còn vượt lên trên cả các tiền đạo của chính đội nhà. Đến cuối trận, bản đồ chạm bóng của anh trông như lần đầu một đứa trẻ được tiếp xúc với màu vẽ: những mảng màu vương vãi khắp nơi.
Màn trình diễn của Olise giống như một buổi độc tấu hoàn hảo nhưng dàn hỗ trợ phía sau anh cũng không hề kém cạnh. Desire Doue từng có vẻ là lựa chọn ưu tiên của Deschamps bên hành lang trái, khi đá chính trước Senegal và Na Uy nhưng ở trận này anh được thay bằng đồng đội tại CLB, Bradley Barcola. Có thời điểm, Barcola khiến hai hậu vệ Thụy Điển ngã ngồi xuống sân chỉ bằng một pha đổi hướng được căn thời điểm hoàn hảo. Barcola ghi bàn thứ hai, kết thúc lạnh lùng từ đường chuyền tinh tế của Olise, một lần nữa bóng được luồn qua hai chân một cầu thủ Thụy Điển đang khốn khổ chống đỡ.
![]() |
Olise, Barcola và Doue lần lượt 24, 23 và 21 tuổi. Sự nổi lên của họ tại World Cup này là một phần trong điều Deschamps gọi là quá trình “tiếp oxy” cho đội tuyển Pháp, thổi luồng sinh khí mới vào tập thể từng vào chung kết nhưng thua Argentina trên chấm luân lưu tại Qatar.
Olise xuất sắc đến mức sự vắng mặt của Rayan Cherki, một trong những ngôi sao bứt phá tại Premier League trong màu áo Manchester City mùa trước cho đến lúc này gần như chỉ còn là chi tiết bên lề. Dù vậy, khi giải đấu tiếp diễn, thật đáng sợ khi biết rằng Deschamps vẫn còn có thể rút lá bài ấy khỏi bộ bài của mình.
Trên truyền hình Anh, cựu vô địch World Cup Patrick Vieira thậm chí còn cho rằng thế hệ này hay ngang, nếu không muốn nói là hay hơn, đội tuyển Pháp vô địch năm 1998 của ông, tập thể có Zinedine Zidane. 25 cú sút mà Pháp thực hiện trước Thụy Điển là con số cao nhất của đội tuyển Pháp kể từ 37 cú sút trước Paraguay ở vòng 16 đội World Cup 1998.
“Tôi không nhớ lần gần nhất chúng ta xem một đội bóng nào thống trị ngay từ đầu như vậy là khi nào,” cựu tuyển thủ Anh Ian Wright nói với kênh ITV của Anh. “Nhìn họ, bạn chỉ có thể nghĩ: ‘Ai sẽ ngăn được họ đây?’”





















